Lúc trước tôi tưởng xưởng nội thất là mở ra là có khách

Lúc trước tôi tưởng xưởng nội thất là mở ra là có khách

Năm 2018, tôi trúng đơn hàng 200 bộ bàn ghế cho một khu nghỉ dưỡng cao cấp. Tôi hí hửng báo giá rẻ hơn đối thủ 15%, cho rằng mình giỏi. Cái kết là lỗ 80 triệu chỉ vì không tính phí vận chuyển và lắp ráp từng món theo yêu cầu riêng biệt của từng phòng. Đó là lần đầu tiên tôi ngộ ra rằng #keyword# không chỉ là câu chuyện tay nghề. Trong quá trình vận hành #keyword#, vấn đề lớn nhất lại ẩn trong những khoản phí mà giấy tờ không bao giờ phản ánh hết.

Cái bẫy của những đơn hàng to

Đơn hàng resort lúc ấy nghĩ là món hời: 200 bộ bàn ăn và ghế tựa, chuyển tới trong vòng 45 ngày, chẳng có điều khoản phạt rõ ràng. Tôi báo giá 1,2 tỷ, kém đối thủ gần 200 triệu. Sau khi ký, mới hay ra vô số món tiền chìm: xe đưa hàng trong khuôn viên từ cổng vào từng phòng mất thêm 12tr; đứng lắp tận nơi vì resort yêu cầu thợ phải mặc đồng phục mất thêm 5 ngày; chỉnh sửa theo ý khách như nhuộm lại màu hết thêm 25 triệu. Cuối cùng, lợi nhuận thực tế chỉ được 3%, khác xa so với 18% như tôi dự kiến. Bài học là: đơn hàng to thường có vẻ ngon hơn nhưng xương hơn nếu không lường trước các biến số.

Khách sỉ không phải lúc nào cũng là thượng đế

Cùng thời điểm đó, tôi thêm một lần vỡ mộng với một khách hàng là cửa hàng nội thất to ở TP.HCM. Họ đặt mỗi tháng 50-80 bộ, nhưng trả chậm 60 ngày và mỗi đợt giao hàng là ép giá thêm 5-7%. Tôi từng nghĩ rằng giữ được mối sỉ là sướng, nhưng hóa ra dòng tiền ùn ứ tới 4 tháng. Ngược lại, các khách lẻ trả tiền mặt và chẳng kỹ tính như showroom lại mang về lợi nhuận bình quân 22-25%. Tôi ngồi tính thử nếu dồn sức vào đám khách vãng lai mỗi tháng thay vì ôm đồm khách sỉ, vòng quay tiền sẽ nhanh gấp 3. #keyword# của tôi lúc đó hao mòn vì những khoản nợ khó đòi. Hiện tại, tôi chỉ nhận khách sỉ nào cọc trước một nửa và thanh toán phần còn lại trong vòng 30 ngày. Nếu không, thôi thì nghỉ còn hơn chịu đựng nặng bụng.

Bí kíp sống còn từ những mối quan hệ tay ba

Sau ba lần bị thợ vận chuyển làm xước xát đồ (có lần nguyên một cái tủ trị giá 15 triệu bể kính vì đặt không kê), tôi xây dựng một mạng lưới thợ ráp riêng và bác tài quen. Tôi không thuê họ toàn thời gian, mà giao việc theo từng đơn. Hàng tháng, tôi chi cho năm tay thợ ráp và ba bác tài khoảng 40-50 triệu tiền công, nhưng tôi không mất phí bảo hiểm xã hội, không mất thưởng Tết.  thi công nội thất chung cư  ích lớn nhất là chủ động: có việc thì gọi, xong thì thôi. Họ đã quen việc với từng loại sản phẩm của xưởng, nên ít khi hỏng. Ví dụ, hồi tháng 3 tôi chuyển 30 bộ bàn ăn cho một nhà vườn ở Đà Lạt, bác tài và thợ ráp làm việc với nhau nhịp nhàng, xong xuôi trong 48 tiếng, chẳng có lỗi gì. Bí kíp của tôi là chọn thợ lành nghề và trả công cao hơn thị trường 15-20%, để họ giữ chữ tín với tôi. Nếu ai hỏi về xưởng sản xuất nội thất, tôi bảo đừng ôm đồm quản lý từ A đến Z. Hãy tìm những cộng sự độc lập mà mình có thể tin được, thì mọi chuyện sẽ bớt căng thẳng rất nhiều.